Thứ Năm, 27 tháng 3, 2014

27.03.14



Khi rảnh rỗi tôi hay lang thang trên những trang hình ảnh như deviantart, chỉ để xem hình, xem góc nhìn của rất nhiều người, xem sự sáng tạo của thế giới.. Thỉnh thoảng tôi bắt gặp những cô gái chụp hình, lãng mạn và sâu sắc. Tôi ngồi trong phòng, ráng hình dung ra cuộc sống của những cô gái xa xôi đó như thế nào nhỉ? Hình ảnh đó có phải cuộc sống thực của họ, đầy quyến rũ, nhẹ nhàng hay chỉ là những tác phẩm của vài giờ ngồi mò PS? Chắc có lẽ không nên bi quan như vậy :D

Nếu tôi là một người nước ngoài, không thể phủ nhận cái cách tôi nhìn người VN được. Quá nhiều thứ nghệ thuật non trẻ, không tới đâu cả. Và quan trọng hơn là đa phần đều nghĩ nghệ thuật mình làm được đã là rất hay. Không hiểu được là họ sẽ tốn bao nhiêu thời gian trong cuộc đời để có thể thay đổi góc nhìn, giờ xem ảnh chân dung, gần như tôi không phân biệt được là do người nào chụp, trừ một số người có góc nhìn nghệ thuật như Thai Pham. 

Tôi nghĩ, chắc rằng ai cũng có câu chuyện của riêng mình, chỉ đơn giản là họ không bao giờ dám thể hiện ra, vì nó khác người. Tôi từng thử thuyết phục những người bạn của tôi chụp những bộ ảnh thật giằng xé nội tâm, nhưng không ai dám, không ai dám phô bày những thứ mạnh mẽ trong người ra. Chắc người ta nói đúng khi nói người VN thích cười. 

Về bản thân, tôi muốn chụp đúng như những gì là con người tôi. Nhưng tôi chưa thực hiện được, đó là một điều tôi xấu hổ với bản thân. Phải cố gắng để khác biệt.

Thứ Bảy, 22 tháng 3, 2014

22.03.2014

Tôi chợt tỉnh giấc và không hiểu thời gian qua mình mắc kẹt giữa những thứ gì..
Mở tung cửa sổ, hít thở, thế mới đúng là tôi chứ.

Theo cái post cuối cùng thì đã 5 tháng tôi không viết blog, tôi bước ra khỏi thế giới blog, là nơi tôi thường viết ra những cảm nhận mạnh mẽ... đơn giản vì tôi đã mất những cảm nhận mạnh mẽ, thật đáng buồn. Chính tôi đã bỏ đi đâu mất, tôi thờ ơ với những gì tôi yêu thương, với SG.. chụp ảnh.. những mơ mộng.

Tôi ít đọc truyện, vì tôi dễ bị cuốn vào mạch truyện..để một ngày truyện hết, tôi đối mặt với sự trống vắng trong mình.. Sai lầm còn lớn hơn khi xem film, một bộ film nữa đã hết, để lại rất rất nhiều khoảng trống. Nhưng đồng thời nó cũng làm tôi giật mình về cuộc sống không-giống-chính-tôi của tôi...

Tôi ra như vậy, vì tôi lớn hơn hay là vì tôi có điều gì đó đè nèn ??? nhưng dù cho lý do có là gì, tôi sẽ đi tìm đường về, tôi không chịu nổi khi thấy bản thân tôi vậy nữa.

Hẹn một ngày tốt lành...